Trần Đình Hùng: Người tự chế xe cứu hỏa cho khu dân cư

(Dangbodanang.vn) - Dân gian thường nói “trong cái khó ló cái khôn”. Cái khó ở khu dân cư (KDC) Tam Giác, phường Thạc Gián, quận Thanh Khê, đó là: kiệt, hẻm quá hẹp, nhiều gấp khúc và chằng chịt như mạng nhện. Mỗi khi có hỏa hoạn, việc chờ lực lượng cứu hỏa chuyên nghiệp đến giải cứu rất hạn chế. Vì thế, ông Trần Đình Hùng, Trưởng ban công tác Mặt trận khu Tam Giác 2B đã tự chế ra xe cứu hỏa di động để ứng phó kịp thời, hiệu quả.

Ông Trần Đình Hùng dành giụm số tiền thưởng do công tác mặt trận tốt, tiền trợ cấp Đại biểu Hội đồng nhân dân phường (ông là Đại biểu HĐND phường Thạc Gián) để đầu tư làm “xe chữa cháy di động”. Đó là chiếc khung sắt có 4 bánh di động, đựng mô tơ 2,5 ngựa (công suất máy), 60m ống dây nhựa dẫn nước và cuộn dây điện 50 m kèm theo, cùng hệ thống thang dây bằng việc tận dụng quai dép da (số dây da dư thừa từ việc gia công dày dép), dây thừng và ròng rọc. Tất cả đều do ông tự mua sắm, tự mày mò chế tạo ra xuất phát từ nhu cầu thực tế trong KDC. Có cháy, hệ thống dây dựa trên phát huy tác dụng, len vào tận nơi có xảy ra hỏa hoạn, với cột nước phụt cao 20m, thang di động 20 m, ròng rọc đu theo dây thừng…bảo đảm chữa cháy, cứu người nhanh chóng và tức thời trong lúc chờ đội cứu hỏa chuyên nghiệp tới. Tháng trước, có nhà đốt than củi, bỏ quên đi làm gây cháy, nhờ có xe chữa cháy của ông Hùng mà dập tắt an toàn. Ông Hùng bảo, “trong cái khó, ló cái khôn”, cực chẳng đã, chứ sung sướng gì. Ông còn bảo, bây giờ có thang dây 20 m, sắp tới sẽ đầu tư làm thang mới dài 30 m, làm sao mà nhà trên 10 tầng co cháy vẫn có thể kéo thang lên để cứu người một cách linh hoạt và nhanh chóng nhất.

Suốt 15 năm qua, công tác “vác tù và hàng tổng” ở KDC này, ông nắm rõ từng ngóc ngách, ngõ hẻm, từng mét diện tích nhà của mỗi hộ, số nhân khẩu, ai giàu, ai nghèo; nắm được “động tĩnh” của từng nhà, rằng nhà kia ồn ào là vì nguyên do gì, nhà nọ vợ chồng hục hặc là tại làm sao. Ông để giành từng cái đinh vít để mùa mưa bao phát cho các hộ có nhu cầu gia cố lại mái tôn… “Phức tạp lắm, bị kêu réo suốt ngày, hết nhà này đến nhà nọ. Hục hặc miết. Làm “cán bộ” ở đây mà không vững là không được. Từng có đồng chí cảnh sát khu vực gọi vui xóm tôi là “khu Somaly” (ý chỉ khu nghèo, phức tap, khu ô chuột)”, ông Hùng cho hay. Tôi hỏi, sao phức tạp thế mà xe máy họ để cả dãy ngoài trời cả ngày lẫn đêm. Ông trả lời rằng, nhà chật, lấy đâu chỗ dắt xe vô. Nhưng từ trước đến nay, chưa hề có vụ mất trộm xe máy. “Trong cái phức tạp cũng có cái hay. Đó là, không có người ngoài nào vô trong xóm mà có ý đồ trộm cắp này nọ. Cứ vô đây, nhìn qua một lượt là bỏ ngay ý định trộm cắp ngay”, ông cười.